![]() |
| Ảnh: Skysport |
Vậy tại sao vẫn thấy cay đắng, tại sao vẫn thất vọng? Có lẽ là con gái khi xem bóng đá, tính chất tinh thần và tình cảm chi phối tôi nhiều hơn là tính chất chuyên môn. Anh đã thi đấu rất phập phù ở nửa đầu mùa giải và chỉ đạt phong độ cao sau đó, anh đôi khi có những phát ngôn chỉ trích đồng đội của mình, anh nhiều khi tự tin nhưng lại nhạy cảm trước truyền thông khi bị chỉ trích... Tôi không lo lắng lắm. Vì tôi biết đội trưởng của mình sẽ trở lại, tôi biết Dortmund sẽ luôn bao dung và tha thứ cho anh. Sau tất cả, anh đã cống hiến quá nhiều. Dortmund nợ anh vì những cống hiến, nhưng anh cũng nợ đội bóng một lời xin lỗi chứ không chỉ là lời cảm ơn.
Từ lúc tập tành xem bóng đá, tôi đã luôn thần tượng những người trung thành, không cần biết họ đến từ CLB nào, không cần biết sự nghiệp của họ đã trải qua những thăng trầm ra sao. Và tôi biết rằng ở thời đại này, tìm được những biểu tượng như Gerrard với Liverpool hay Totti với Roma là điều không tưởng. Nhưng thời gian sẽ chứng minh dù hiếm hoi nhưng những người đó vẫn sẽ xuất hiện. Với Dortmund, có lẽ người đó không phải anh. Anh không phải người vùng Ruhr, dù đã ở đây 8 năm hay hơn thế nữa thì có một sự thực là anh không mang trong mình cái ‘’chất’’ của người vùng Ruhr (điều mà đôi lúc tôi đã ngỡ là nó tồn tại, gia đình, bạn bè, vợ anh đều là người Munich, nhà anh ở đó, tất cả những gì được gọi là quê hương với anh đều ở đó, thậm chí danh hiệu mà anh cần cũng ở đó Anh có đủ các điều kiện cần thiết để tạm biệt chúng tôi, giống như người cũ đã làm. Tôi phải chấp nhận sự thật rằng mùa sau sẽ nhìn thấy anh trong màu áo đỏ, và trên tay anh không còn là chiếc băng đội trưởng Vàng Đen như đã từng. Mọi người bảo rằng chúng tôi đã quá quen với sự rời đi kiểu này, đến mức nỗi đau đã trở nên chai sạn. Vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ không buồn, không thất vọng nữa? Không, không hề. Đội trưởng rời tàu, còn nỗi đau nào hơn thế?
| Cđv động viên Mast và BVB sau những trận bết bát (Ảnh: Mirror) |
Thế nhưng năm tháng lại là thước đo. Bởi trên tất cả sự tức giận và nỗi thất vọng, tôi vẫn dành cho anh sự tôn trọng, vì những điều anh đã làm trong quá khứ. Chúng ta có thể thay đổi hiện tại, thay đổi tương lai của mình, lại không thể thay đổi quá khứ. Tôi cũng thông cảm cho mong muốn đạt được danh hiệu của anh, tôi luôn biết rằng anh là người cá tính, mạnh mẽ, bản chất của anh là một kẻ ưa thích chinh phục, tôi luôn biết thế.
Và tôi sẽ không nói ra điều này, rằng mình đã từng hy vọng anh sẽ tiếp tục giành danh hiệu cùng Dortmund. Nhưng Mats ạ, tôi ước 8 năm kia chưa từng tồn tại... Và như thế anh đi... Chỉ là băng đội trưởng sẽ được trao cho một người khác xứng đáng hơn. Chỉ là Bức tường vàng và những người yêu mến Dortmund sẽ thêm một lần đau đớn, dù nhìn nhận ở một khía cạnh nào đó, sự ra đi của anh có lợi cho cả đôi bên.
Tôi sẽ không chúc anh thành công ở CLB mới. Là một người hâm mộ đội bóng, tôi không đủ vị tha và cao cả đến mức chúc cho anh thành công ở đội bóng kình địch. Tôi đã dành trọn tất cả sự tôn trọng cuối cùng để viết những dòng này cho anh mà không căm phẫn, không bực tức, không đau buồn. Mọi người luôn đòi hỏi sự công bằng và tôn trọng cho anh nhưng họ lại quên rằng tình cảm là thứ duy nhất không thể đối diện, không thể phân định một cách công bằng. Tôi phải chấp nhận rằng mùa sau sẽ nhìn thấy anh trong một màu áo khác, thứ mà có lẽ muôn đời chẳng xuất hiện trên trang cá nhân của mình; phải chấp nhận rằng trên sân sẽ thiếu đi một thủ lĩnh quen thuộc, một điểm tựa vững chắc mà bất cứ khi nào có nó mọi người đều cảm thấy an tâm. Sân tập không còn xuất hiện một chàng trai cao 1m93 với mái tóc xoăn bồng bềnh và nụ cười toả nắng. Không còn những phát ngôn khiến tôi thấy tự hào khi là một Borussen.
Nhưng kể mãi được gì? Chỉ là ‘’Cây đến mùa thay lá, người đến lúc thay lòng...’’
Tạm biệt, Mats.
Tác giả: Borussin Hoa Mai


Bình luận nếu bài viết hay: